Nguyệt bỗng ôm đầu, toàn thân run rẩy.
“Đừng để họ gọi tên ta.”
Cố Thanh Hoài nắm lấy vai nó.
“Không ai biết tên thật của ngươi.”
“Có.”
Cô bé nhìn về phía đường hầm, đôi mắt hoảng loạn.
“Người đầu tiên gọi ta bằng tên thật… chính là người đã đưa ta vào đây.”
“Người đó là ai?”
A Nguyệt há miệng, nhưng chưa kịp trả lời, một giọng nói đã vọng qua cánh cửa.
“Thanh Hoài.”
Cố Thanh Hoài cứng người.
Giọng nói ấy quen thuộc đến mức nàng không cần nghe lần thứ hai.
Tạ Cảnh Thâm.
Hắn đứng bên ngoài cánh cửa mà phụ thân nàng đã dùng cả đời để phong kín.
“Ta biết nàng đang ở bên trong.”
Lục Vân Từ nhìn nàng.
“Cô nương muốn ta giết hắn không?”
Cố Thanh Hoài siết lá thư trong tay.
Ngoài cửa, Tạ Cảnh Thâm lại gọi tên nàng, giọng bình tĩnh như thể giữa hai người chưa từng có tờ hòa ly, chưa từng có án diệt môn, chưa từng có một lời cảnh báo viết bằng máu.
Nàng nhìn chiếc hộp gỗ đen, rồi nhìn bức tường bí mật.
Trong khoảnh khắc ấy, Cố Thanh Hoài hiểu ra.
Hắn không đến đây để đưa nàng trở về.
Hắn đến vì biết nàng đã mở được thứ mà cả Cố gia chết vẫn không thể mang theo.
Nàng gấp lá thư lại, giấu sâu trong tay áo.
“Không.”
Lục Vân Từ nhướng mày.
“Không giết?”
“Chưa.”
Cố Thanh Hoài bước ra khỏi căn phòng bí mật, đứng trước cánh cửa gỗ.
Nàng nhìn A Nguyệt, thấp giọng nói:
“Nhớ kỹ. Từ giờ trở đi, bất kỳ ai gọi tên ngươi, ngươi cũng không được trả lời.”
Sau đó nàng đặt tay lên then cửa.
Bên ngoài, Tạ Cảnh Thâm im lặng chờ đợi.
Cố Thanh Hoài mở cửa.
Ánh đuốc lập tức tràn vào, soi gương mặt người đàn ông nàng từng yêu nhất.
Tạ Cảnh Thâm vẫn mặc long bào đen, nhưng trên vai áo vương bụi đá. Hắn không mang nghi trượng, phía sau chỉ có bốn thị vệ áo bạc.
Ánh mắt hắn lướt qua nàng, dừng lại trên bàn tay đang giấu trong tay áo.
“Thanh Hoài, nàng bị thương.”
“Bệ hạ còn nhận ra ta sao?”
Sắc mặt hắn khẽ thay đổi.
“Nàng gọi ta là gì?”
“Bệ hạ.”
“Ngày trước nàng không gọi như vậy.”
“Ngày trước ta là thê tử của chàng.”
Cố Thanh Hoài nâng mắt nhìn hắn.
“Bây giờ ta chỉ là người mà chàng đày đến Bắc Lương.”
Đường hầm bỗng yên tĩnh.
Tạ Cảnh Thâm nhìn nàng rất lâu, rồi nói:
“Ta đến đón nàng.”
“Không cần.”
“Cố gia đã được giải oan.”
Cố Thanh Hoài khựng lại.
“Phụ thân ta đâu?”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời.
Chỉ một thoáng im lặng ấy đã đủ là câu trả lời.
Cố Thanh Hoài cười nhạt.
“Người chết rồi thì còn cần được giải oan sao?”
“Ta sẽ truy xét lại toàn bộ vụ án.”
“Sau khi ta đến nơi này?”
“Ta không biết nàng sẽ tìm được gì.”
“Nhưng chàng biết nơi này tồn tại.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn sâu vào mắt nàng.
“Thanh Hoài, nàng không nên tiếp tục điều tra.”
“Vì sao?”
“Vì thứ nàng sắp biết sẽ khiến nàng không thể quay lại cuộc sống trước đây.”
“Ta đã không còn cuộc sống trước đây từ ngày chàng ban tờ hòa ly.”
Hắn tiến lên một bước.
“Ta làm vậy để bảo vệ nàng.”
“Bảo vệ ta?”
Nàng bật cười, nhưng trong tiếng cười không còn chút ấm áp nào.
“Chàng bảo vệ ta bằng cách giết phụ thân ta, lưu đày ta, rồi phái người truy sát ta trên đường?”
“Ta chưa từng ra lệnh giết nàng.”
“Vậy ai đã ra lệnh?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Lục Vân Từ bước lên nửa bước, kiếm trong tay khẽ rung.
“Ngươi nói chuyện quanh co thật khiến người ta buồn ngủ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn hắn.
Ánh mắt hai người chạm nhau, lạnh như hai lưỡi kiếm.
“Lục Vân Từ.”
“Bệ hạ biết tên ta?”
“Ta biết nhiều hơn ngươi tưởng.”
“Vậy chắc cũng biết ta không thích bị người k
hác đứng chắn trước mặt.”
“Ngươi cho rằng mình còn có thể sống sót rời khỏi đây?”
Lục Vân Từ cười.
“Ít nhất ta chưa từng bị thê tử cũ cầm dao đứng trước mặt.”
Cố Thanh Hoài không nhìn hắn.
“Đủ rồi.”
Nàng nhìn Tạ Cảnh Thâm.
“Ta sẽ không trở về cùng chàng.”
“Ta không hỏi ý nàng.”
“Chàng vẫn như vậy.”
Nàng rút nửa miếng ngọc bội ra, giơ trước ánh đuốc.
Tạ Cảnh Thâm nhìn thấy mặt sau khắc bốn chữ.
Đừng tin Cảnh Thâm.
Lần đầu tiên, vẻ bình tĩnh trên gương mặt hắn tan vỡ.
Chỉ trong một nhịp thở.
Nhưng Cố Thanh Hoài đã nhìn thấy.
Nàng thu ngọc bội lại.
“Xem ra chàng biết nó.”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời.
“Người viết câu này là ai?”
“Thanh Hoài…”
“Ta hỏi chàng, người viết là ai?”
Hắn bước đến gần nàng. Không còn vẻ uy nghi của một vị Hoàng đế, chỉ còn một người đàn ông đang cố ngăn một cánh cửa trong quá khứ mở ra.
“Ta không thể nói.”
Cố Thanh Hoài gật đầu.
“Vậy ta sẽ tự tìm.”
Nàng quay người.
Tạ Cảnh Thâm bỗng giữ lấy cổ tay nàng.
Cố Thanh Hoài nhìn xuống bàn tay hắn.
Năm đó, bàn tay này từng đặt lên trán nàng khi nàng bị bệnh. Cũng chính bàn tay này từng cầm bút viết tờ hòa ly.
Nàng không giằng ra ngay.
“Buông tay.”
“Đi theo ta.”
“Không.”
“Ta có thể bảo vệ nàng.”
“Ta không cần.”
“Lá thư trong tay áo nàng nói gì?”
Cố Thanh Hoài ngẩng đầu.
Tạ Cảnh Thâm đã biết.
Không phải đoán.
Hắn biết nàng đã tìm thấy căn phòng bí mật.
Nàng chậm rãi hỏi:
“Chàng biết phụ thân ta để lại thư?”
“Ta biết ông ấy để lại rất nhiều thứ.”
“Vậy năm đó chàng cũng biết ông ấy đưa A Nguyệt đến đây.”
Sắc mặt Tạ Cảnh Thâm lạnh xuống.
Phía sau Cố Thanh Hoài, A Nguyệt phát ra một tiếng nấc rất nhỏ.
Tạ Cảnh Thâm quay mắt về phía cô bé.
Chỉ một ánh nhìn.
A Nguyệt lập tức lùi vào bóng tối.
Cố Thanh Hoài rút dao, đặt lưỡi dao lên cổ tay hắn.
“Đừng nhìn nó.”
Tạ Cảnh Thâm dừng lại.
“Ta không muốn làm hại nàng.”
“Nhưng chàng muốn làm hại nó.”
“Không. Ta muốn đưa nó về nơi an toàn.”
“Còn ta?”
“Đi cùng ta.”
“Ta hỏi chàng, còn ta thì sao?”
Hắn im lặng.
Cố Thanh Hoài bỗng thấy mệt mỏi.
Nàng từng chờ một lời giải thích suốt ba năm làm Vương phi.
Chờ hắn nói hắn cưới nàng không chỉ vì gia tộc.
Chờ hắn nói hắn giữ nàng bên cạnh không chỉ vì tài sản, quan hệ và những bức thư nàng gửi về từ triều đình.
Nhưng đến tận hôm nay, sau khi nàng đã mất cả gia đình, câu trả lời của hắn vẫn là im lặng.
Nàng rút tay khỏi tay hắn.
“Chàng không cần nói nữa.”
Tạ Cảnh Thâm khẽ siết ngón tay, như muốn giữ nàng lại nhưng cuối cùng vẫn buông ra.
Cố Thanh Hoài quay sang Lục Vân Từ.
“Có đường khác không?”
“Có.”
“Dẫn đường.”
Lục Vân Từ nhìn Tạ Cảnh Thâm, rồi nhìn nàng.
“Cô nương không muốn biết hắn sẽ làm gì sao?”
“Ta biết rồi.”
Nàng nhìn vị Hoàng đế trước mặt.
“Hắn sẽ tiếp tục giấu ta. Cho đến khi ta tự mình đào được sự thật ra khỏi xương cốt của những người đã chết.”
Sau bức tường bí mật, một tiếng động bỗng vang lên.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tất cả mọi người đều quay đầu.
Âm thanh phát ra từ chiếc hộp gỗ đen.
Cố Thanh Hoài bước lại, mở nắp hộp.
Chiếc vòng bạc thứ hai bên trong đang rung lên.
Mặt vòng phượng hoàng phát sáng đỏ nhạt.
Tạ Cảnh Thâm nhìn thấy nó, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Không thể nào.”
Lục Vân Từ hỏi:
“Có chuyện gì?”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời.
A Nguyệt bỗng ngẩng đầu nhìn chiếc vòng, môi run rẩy phát ra một cái tên mà nó đã cố giấu suốt mười bảy năm:
“Huynh trưởng…”
Từ sâu trong lòng đất, một giọng nói trẻ tuổi vọng lên.
“Muội đã mở cửa rồi.”
Cố Thanh Hoài nhìn Tạ Cảnh Thâm.
Lần đầu tiên, nàng thấy trong mắt hắn không phải hối hận.
Mà là sợ hãi.
Giọng nói dưới lòng đất lại vang lên:
“Vậy người đang đứng bên ngoài… là Hoàng đế giả sao?”
Ngọn đèn trong đường hầm đồng loạt tắt phụt.
Bóng tối nuốt chửng tất cả.
Hoàng đế giả
Bóng tối ập xuống quá nhanh.
Cố Thanh Hoài chỉ kịp nghe tiếng A Nguyệt hít vào, rồi một tiếng kim loại xé gió vang lên bên trái.
Nàng kéo cô bé cúi xuống.
Mũi tên cắm phập vào cánh cửa gỗ, rung bần bật.
“Đừng tách khỏi ta.”
Giọng Lục Vân Từ vang lên ngay phía trước. Hắn không nhìn thấy đường, nhưng thanh kiếm trong tay đã rời vỏ.
Một tiếng quát từ ngoài đường hầm vọng vào:
“Bắt sống Cố thị! Không được để đứa trẻ rời khỏi mật thất!”
Cố Thanh Hoài khựng lại.
Không phải người của Tạ Cảnh Thâm.
Thị vệ áo bạc vẫn đứng ngoài cửa, nhưng mệnh lệnh kia không phát ra từ phía chúng. Giữa tiếng chân hỗn loạn, nàng nghe rõ một giọng nói khác, lạnh và già nua:
“Giết bất kỳ ai ngăn đường.”
Tạ Cảnh Thâm lập tức quát:
“Không ai được động thủ!”
Một tiếng va chạm dữ dội vang lên. Có người bị đánh văng vào vách đá.
Lục Vân Từ cười khẽ trong bóng tối.
“Xem ra bệ hạ cũng không phải người được tất cả thuộc hạ nghe lời.”
“Câm miệng.”
“Ta chỉ nói sự thật.”
Cố Thanh Hoài sờ soạng tìm bàn tay A Nguyệt. Những ngón tay cô bé lạnh đến mức gần như không còn sức.
“Có nhìn thấy gì không?”
“Không.”
“Còn ngươi?”
“Bên trái có ba người. Một người bị thương. Phía sau có thêm bốn người đang tiến tới.”
Lục Vân Từ vừa dứt lời, một ngọn lửa xanh bỗng bật lên trên vách đá.
Không phải một ngọn.
Từng ngọn đèn dầu lần lượt cháy sáng, từ cánh cửa gỗ kéo dài đến tận cuối đường hầm. Ánh sáng xanh nhợt phủ lên tất cả gương mặt.
Cố Thanh Hoài nhìn thấy Tạ Cảnh Thâm đứng giữa lối đi.
Bên cạnh hắn là một người đàn ông mặc áo bào xám, tóc bạc buộc cao, tay cầm một cây trượng bằng xương trắng.
Trên mặt người kia đeo một chiếc mặt nạ nửa đen nửa bạc. Chỉ để lộ đôi mắt già nua nhưng sáng đến đáng sợ.
Ông ta nhìn qua Tạ Cảnh Thâm, nhìn thẳng vào A Nguyệt.
“Cuối cùng cũng tìm được ngươi.”
A Nguyệt run lên.
Cố Thanh Hoài lập tức đứng chắn trước cô bé.
“Ông là ai?”
Người áo xám không trả lời nàng. Ông ta gõ nhẹ đầu trượng xuống đất.
Cộc.
Chiếc vòng bạc trên cổ tay A Nguyệt phát ra ánh sáng đỏ.
Cô bé quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu.
“Đừng gọi… đừng gọi tên đó…”
“Nguyệt Chi.”
Chỉ hai chữ.
A Nguyệt hét lên.
Tiếng hét vang khắp đường hầm, khiến những ngọn lửa xanh chao đảo. Từ sâu dưới lòng đất, giọng nói trẻ tuổi lại vọng lên:
“Muội không được trả lời.”
Người áo xám ngẩng đầu.
“Điện hạ vẫn còn sống?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn về phía cánh cửa đá phía sau bọn họ.
Lần đầu tiên từ khi bước vào mật thất, sắc mặt hắn hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh.
“Không thể nào.”
Cố Thanh Hoài quay sang hắn.
“Chàng đã biết trong đó có người.”
“Ta không biết.”
“Nhưng chàng biết phải sợ điều gì.”
Tạ Cảnh Thâm không đáp.
Người áo xám cười khẽ.
“Bệ hạ, người đã nghe thấy rồi. Ngài còn định giấu đến bao giờ?”
“Câm miệng, Tư Không Nghiêm.”
Cố Thanh Hoài ghi nhớ cái tên ấy.
Tư Không Nghiêm.
Một cái tên từng xuất hiện trong danh sách của phụ thân nàng. Dòng thứ ba mươi hai. Bên cạnh có dấu mực đen, ghi rằng đã chết trong vụ cháy kho lương ở phía nam.
Nhưng ông ta đang đứng trước mặt nàng.
Vẫn sống.
Và dường như còn là người biết rõ bí mật của Tạ Cảnh Thâm nhất.
“Ngươi từng chết rồi.” Cố Thanh Hoài nói.
Tư Không Nghiêm quay mắt sang nàng.
“Cố tiểu thư có trí nhớ rất tốt.”
“Ta từng đọc tên ngươi.”
“Trong danh sách của Cố Minh Đức?”
“Ông biết phụ thân ta.”
“Ta không chỉ biết ông ấy.”
Tư Không Nghiêm nâng cây trượng, chỉ về phía chiếc hộp gỗ đen.
“Ta là người đã giúp ông ấy đặt nó vào mật thất.”
Cố Thanh Hoài siết ngón tay.
"Vậy tại sao ông không bịt miệng ông ấy?”
“Bởi vì phụ thân cô nương không phải người cần bịt miệng.”
Ông ấy bị xử tử.”
“Đó là điều bệ hạ muốn cô nương tin.”
Đường hầm trở nên im phăng phắc..
Hãy là người bình luận đầu tiên
Yên Vũ Quán tiền thân là Nguyệt Truyện. Giờ đây chuyển sang Yên Vũ Quán để lưu giữ lại các truyện sáng tác mà tác giả đã đăng ở Nguyệt Truyện. Hy vọng các tác giả vẫn tiếp tục gắn bó với Yên Vũ Quán và sẽ còn đăng thêm nhiều truyện sáng tác hơn nữa. Mình hoạt động phi lợi nhuận nhé ^^