Sau Khi Hòa Ly, Ta Nắm Quyền Thiên Hạ

[4/11]: Chương 4

Người không được gọi tên


Cánh cửa đá vừa khép lại, tiếng chém bên ngoài lập tức bị nuốt mất.


Trong đường hầm chỉ còn tiếng thở gấp của cô bé và tiếng tuyết vụn rơi lạo xạo từ những khe đá trên trần. Đốm đèn trong tay nó chao đảo, soi từng mảng tường ẩm mốc loang lổ như những vết bầm cũ.

Cố Thanh Hoài quay đầu nhìn cánh cửa sau lưng.


Một tiếng va chạm trầm đục vọng qua đá.


Kỵ sĩ giáp bạc đã đuổi tới.


“Còn bao xa?” nàng hỏi.


Cô bé không trả lời. Nó chạy chân trần trên nền đá lạnh, bàn chân nhỏ dính máu ở vài chỗ nhưng không hề dừng lại.


Lục Vân Từ cúi xuống nhặt một viên đá, ném

về phía trước.


Viên đá lăn qua ba khúc ngoặt rồi rơi xuống một khoảng trống sâu hun hút.


“Phía trước có vực.”


Cô bé quay lại nhìn hắn, ánh mắt đầy cảnh giác.


“Không phải vực.”


“Vậy là gì?”


“Đường về nhà.”


Nói xong, nó xoay người tiếp tục chạy.


Cố Thanh Hoài nhìn bóng lưng nhỏ bé ấy, rồi nhìn mảnh máu loang trên nền đá. Nàng cởi khăn choàng, xé một dải vải quấn quanh bàn chân cô bé.


“Đứng lại.”


Cô bé lập tức lùi về sau, bàn tay siết chặt chiếc đèn.


“Ta không làm ngươi bị thương.”


“Người lớn đều nói như vậy.”


“Vậy ngươi có thể tự băng bó?”


Cô bé im lặng.


Cố Thanh Hoài ngồi xuống, đặt dải vải trên nền đá rồi lùi ra một bước.


“Ngươi tự làm.”


Cô bé nhìn nàng rất lâu. Sau đó nó bước tới, nhặt dải vải lên. Động tác vụng về, dây buộc vừa thắt được một vòng đã tuột xuống.


Lục Vân Từ thở dài rất khẽ.


“Cô bé, nếu muốn sống thì đừng để lòng tự trọng giết mình trước.”


“Ngươi nói nhiều quá.” Cố Thanh Hoài đáp.


“Ta đang nói với nó.”


“Ta cũng đang bảo ngươi im miệng.”


Cô bé nhìn hai người, vẻ căng thẳng trên mặt thoáng dịu đi. Nó ngồi xuống, để Cố Thanh Hoài quấn lại vết thương.


Bàn chân lạnh đến mức gần như không còn cảm giác.


“Ngươi tên gì?” nàng hỏi.


Cô bé cúi đầu.


“Không có tên.”


“Phụ thân ta gọi ngươi là gì?”


“Ông ấy gọi ta là A Nguyệt.”


“Đó là tên ông ấy đặt cho ngươi?”


“Không.” Cô bé nhìn chiếc vòng bạc trên cổ tay. “Ông ấy nói người không có tên thì dễ sống sót hơn.”


Cố Thanh Hoài dừng tay.


Một đứa trẻ bị giấu dưới lòng đất mười bảy năm, không có tên, không được bước ra ánh sáng. Phụ thân nàng đã từng đến đây. Ông không chỉ biết nơi này tồn tại, mà còn biết đứa trẻ này.


Ngoài đường hầm, tiếng kim loại va vào đá lại vang lên.


Lần này gần hơn.


Lục Vân Từ đứng dậy, rút dao.


“Không còn thời gian.”


A Nguyệt ôm lấy đèn, chạy về phía vực sâu trước mặt. Cố Thanh Hoài đi theo, nhưng trước khi bước qua khúc ngoặt, nàng chợt dừng lại.


Trên vách đá có một hàng chữ rất mảnh, gần như bị rêu che kín.


“Người mang vòng phượng hoàng không được thấy ánh mặt trời.”


Bên dưới hàng chữ là một dấu ấn hình nửa vầng trăng.


Cố Thanh Hoài đưa tay chạm vào, rồi lập tức rút lại.


Dấu hiệu ấy giống hệt mặt sau lệnh bài của kỵ sĩ giáp bạc.


Không phải bọn chúng chỉ đang truy bắt A Nguyệt.


Chúng đang truy bắt một bí mật đã được khóa kín suốt mười bảy năm.


“Cố cô nương.” Lục Vân Từ gọi từ phía trước.


Nàng quay người chạy tiếp.


Cuối đường hầm không phải vực sâu. Đó là một hồ nước ngầm đen ngòm, mặt nước phẳng lặng đến mức không phản chiếu ánh đèn. Trên vách đối diện có một cánh cửa gỗ nhỏ, nằm cách mặt đất hơn một trượng.


A Nguyệt chỉ vào đó.


“Cửa về nhà.”


“Không có cầu.”


“Có.”


Nó bước tới mép hồ, giơ đèn lên. Ánh sáng yếu ớt soi ra những phiến đá nổi lờ mờ dưới nước, nối thành một lối đi.


Cố Thanh Hoài nhìn mặt hồ.


Nước không hề có gợn sóng.


“Dưới đó có gì?”


“Người chết.”


“Bao nhiêu?”


A Nguyệt lắc đầu.


“Không đếm được.”


Phía sau vang lên tiếng nổ. Cánh cửa đá ngoài đường hầm rung lên dữ dội.


Lục Vân Từ nhìn hồ nước rồi nhìn A Nguyệt.


“Cô bé đi trước.”


“Không.” Cố Thanh Hoài nói.


“Cô nương muốn tranh với một đứa trẻ?”


“Nếu có bẫy, nó sẽ chết trước.”


“Vậy cô nương đi trước.”


Cố Thanh Hoài không đáp. Nàng tháo giày, đặt lên bờ hồ rồi bước xuống phiến đá đầu tiên.


Nước lạnh xuyên qua lớp vải, lập tức tê buốt đến tận xương. Phiến đá dưới chân trơn nhẵn, một lớp rêu mỏng phủ trên mặt. Nàng vừa bước sang viên thứ hai, mặt hồ bỗng nổi lên một chuỗi bong bóng nhỏ.


Lục Vân Từ nắm lấy cổ tay nàng.


“Đừng bước.”


Một bóng đen lướt dưới mặt nước.


 Cố Thanh Hoài cúi nhìn. Trong làn nước tối, thứ gì đó dài và trắng vừa trườn qua chân nàng. Không giống rắn. Cũng không giống cá.


A Nguyệt khẽ nói:


“Đừng để nó nghe thấy tiếng tim.”


Cố Thanh Hoài: “Cái gì?”


A Nguyệt đặt ngón tay lên môi.


Ngay lúc đó, từ phía sau cánh cửa đá vang lên giọng kỵ sĩ giáp bạc:


“Cố cô nương, chúng ta biết cô nương đang ở dưới đó.”


Giọng hắn vẫn thong thả như đang đứng giữa một căn phòng yên tĩnh.


“Giao đứa trẻ ra, ta có thể giữ lại mạng của cô nương.”


Lục Vân Từ cười lạnh.


“Người của Bắc Lương đều thích hứa những điều mình không thể giữ sao?”


“Lục công tử.” Kỵ sĩ nhận ra hắn. “Ngài cũng không nên nhúng tay vào chuyện này.”


“Ta đã nhúng rồi.”


“Vậy ngài biết nó là ai chứ?”


Lục Vân Từ không trả lời.


Cố Thanh Hoài nhìn hắn.


Kỵ sĩ giáp bạc nói tiếp:


“Đứa trẻ kia không phải hoàng tử mất tích. Nó chỉ là chiếc chìa khóa sống mở đường đến người kế vị thật sự.”


Mặt hồ bỗng rung lên.


A Nguyệt tái mặt, lùi về sau một bước.


Cố Thanh Hoài nắm lấy tay nó.


“Đừng nghe hắn.”


“Nhưng hắn nói thật.”


“Thật hay giả không quan trọng.” Nàng nhìn cánh cửa gỗ đối diện. “Quan trọng là ngươi muốn sống hay muốn trở thành cái chìa khóa trong tay người khác.”


A Nguyệt ngẩng đầu.


Cố Thanh Hoài siết chặt tay nó.


“Đi theo ta.”


Nàng bước tiếp trên những phiến đá nổi.


Lần này mặt hồ không nổi bong bóng nữa.


Nhưng dưới lớp nước đen, những bóng trắng bắt đầu tụ lại. Chúng bám theo từng bước chân của nàng, không phát ra âm thanh, chỉ thỉnh thoảng chạm nhẹ vào phiến đá như móng tay gõ cửa.


Lục Vân Từ đi sau cùng, lưng hướng về phía cánh cửa đá.


Một tiếng nứt vang lên.


Cánh cửa phía sau xuất hiện một đường rạn.


“Đi nhanh lên.”


Cố Thanh Hoài kéo A Nguyệt đến trước cánh cửa gỗ. Trên cánh cửa không có ổ khóa, chỉ có một lỗ tròn vừa đủ đặt chiếc vòng bạc trên cổ tay cô bé.


A Nguyệt nhìn lỗ tròn, bàn tay run lên.


“Ta không muốn mở.”


“Vì sao?”


“Bên trong có người.”


“Người sống?”


“Có lúc sống.”


Cố Thanh Hoài nhìn chiếc vòng bạc. Trên mặt vòng phượng hoàng không phải một con mắt, mà là một ký hiệu bị khuyết mất nửa cánh.


Nàng lấy lệnh bài đen ra, dùng mảnh vải bọc quanh tay rồi đặt nó cạnh chiếc vòng.


Hai dấu hiệu vừa chạm nhau, trên cánh cửa lập tức hiện ra những đường mực đỏ.


Một giọng nói khàn khàn từ bên trong vọng ra:


“Cố gia đã chết hết rồi sao?”


Cố Thanh Hoài nhìn A Nguyệt.


“Ngươi biết người bên trong?”


Cô bé lắc đầu, nhưng môi đã trắng bệch.


Giọng nói kia lại vang lên:


“Không đúng. Nếu Cố gia đã chết hết, tại sao đôi mắt của Cố đại nhân vẫn còn ở ngoài cửa?”


Cố Thanh Hoài đặt tay lên cánh cửa.


“Ta là con gái của Cố đại nhân.”


Bên trong im lặng rất lâu.


Rồi người kia hỏi:


“Con gái nào?”


“Cố Thanh Hoài.”


Tiếng khóa bên trong chuyển động.


Một tiếng cạch.


Hai tiếng.


Cánh cửa mở ra một khe nhỏ. Mùi thuốc nồng nặc tràn ra, lẫn với mùi sắt tanh của máu.


Cố Thanh Hoài vừa định đẩy cửa thì A Nguyệt bỗng kéo tay nàng.


“Đừng vào.”


“Vì sao?”


“Người bên trong đã chết từ mười bảy năm trước.”


Nàng quay đầu nhìn cô bé.


“Ngươi vừa nói người đó đang sống.”


“Ta nói có lúc sống.”


Ngay sau câu trả lời, cánh cửa gỗ bật mở.


Một cánh tay khô gầy thò ra, nắm lấy cổ tay Cố Thanh Hoài.


Lực nắm mạnh đến mức nàng không thể giằng ra.


Trong bóng tối sau cánh cửa, một người đàn ông mặc quan phục cũ ngẩng đầu lên. Gương mặt hắn đã bị bỏng mất nửa bên, nhưng Cố Thanh Hoài vẫn nhận ra miếng ngọc bội bên hông.



Đó là ngọc bội của Cố gia.


Người đàn ông nhìn nàng, đôi mắt đục ngầu bỗng sáng lên.


“Cuối cùng…” hắn thều thào. “Cố đại nhân vẫn giữ lời.”


"Ngươi là ai?”


Hắn không trả lời nàng. Ánh mắt hắn xuyên qua vai nàng, dừng trên Lục Vân Từ.


Sắc mặt người đàn ông đột nhiên biến đổi.


“Không thể nào…”


Lục Vân Từ đứng bất động.


Người đàn ông run rẩy lùi về sau, như vừa nhìn thấy ma quỷ.


“Điện hạ…”


Cố Thanh Hoài quay phắt lại.


Lục Vân Từ rút dao.


“Ông nhận nhầm người rồi.”


Người đàn ông bật cười khàn khàn, máu trào ra bên khóe miệng.


“Không… ta không thể nhận nhầm đôi mắt đó.”


Bên ngoài, cánh cửa đá cuối cùng cũng vỡ tung.


Ánh đuốc của quân Bắc Lương tràn vào đường hầm, soi sáng mặt hồ đen và những bóng trắng đang nổi lên dưới nước.


Kỵ sĩ giáp bạc bước tới mép hồ.


Hắn nhìn Lục Vân Từ, rồi nhìn người đàn ông trong cánh cửa.


“Thì ra điện hạ đã tự mình tìm đến.”


Cố Thanh Hoài cảm thấy bàn tay A Nguyệt trong tay mình lạnh buốt.


Lục Vân Từ không phủ nhận nữa.


Hắn chỉ đưa mắt nhìn nàng.


“Cố cô nương.”


“Chuyện gì?”


“Bây giờ cô nương đã biết ta là ai.”


“Ừ.”


“Cô nương vẫn muốn bảo vệ nó sao?”.


Cố Thanh Hoài nhìn A Nguyệt, rồi nhìn người đàn ông đang hấp hối sau cánh cửa.


Nàng bỗng hiểu ra: cô bé không phải người giữ bí mật.


Cô bé chính là bằng chứng cho thấy bí mật ấy từng tồn tại.


Nếu Bắc Lương bắt được nó, mọi dấu vết về người kế vị thật sự sẽ biến mất.


Cố Thanh Hoài rút dao, đứng chắn trước A Nguyệt.


“Ta không bảo vệ thân phận của ngươi.”


Nàng nhìn Lục Vân Từ.


“Ta bảo vệ quyền được tự mình lựa chọn của ngươi.”


Sau đó nàng xoay người, nhìn kỵ sĩ giáp bạc đang dẫn quân tiến qua mặt hồ.


“Còn ai muốn lấy nó, cứ bước tới.”


Lục Vân Từ khẽ cong môi.


Lần đầu tiên, nụ cười của hắn không mang vẻ chế nhạo.


Hắn rút kiếm khỏi tay một thuộc hạ, đứng bên cạnh nàng.


“Vậy hôm nay ta đành làm người xấu một lần.”


Kỵ sĩ giáp bạc nâng tay.


Mũi tên đồng loạt giương lên.


Dưới mặt hồ, những bóng trắng đột nhiên ngẩng đầu.


Người đàn ông trong căn phòng dùng chút sức cuối cùng ném một vật nhỏ về phía Cố Thanh Hoài.


Nàng chụp lấy.


Đó là một nửa miếng ngọc bội, mặt sau khắc bốn chữ:


“Đừng tin Cảnh Thâm.”


Cố Thanh Hoài nhìn dòng chữ, tim bỗng đập mạnh.


Người đàn ông đã chết.


Cánh cửa gỗ phía sau hắn tự động khép lại.


Ngoài kia, kỵ sĩ giáp bạc lạnh lùng hạ tay.


“Giết hết.”


Mũi tên rời dây.


Cùng lúc ấy, mặt hồ đen bỗng trào lên hàng chục bàn tay trắng bệch, kéo những kỵ binh đầu tiên chìm xuống nước.


Tiếng kêu thảm thiết vang dội đường hầm.


Cố Thanh Hoài nắm tay A Nguyệt, kéo nó chạy về phía cánh cửa gỗ đang khép.


Lục Vân Từ chắn phía sau, lưỡi kiếm lóe lên giữa ánh đuốc hỗn loạn.


Trước khi cánh cửa đóng lại, Cố Thanh Hoài nhìn thấy kỵ sĩ giáp bạc vẫn đứng bên bờ hồ.


Hắn không bị những bàn tay dưới nước chạm tới.


Bởi dưới chân hắn có một lệnh bài phượng hoàng đang phát sáng.


Hắn nhìn nàng, chậm rãi nói:


“Cố cô nương, cô nương vừa mở cánh cửa mà phụ thân cô nương đã dùng cả đời để phong kín.”


Cánh cửa đóng sầm.


Giọng hắn bị cắt đứt bên ngoài.


Trong bóng tối mới, Cố Thanh Hoài nhìn nửa miếng ngọc bội trong tay.


Trên mặt ngọc còn vương một giọt máu chưa khô.


Nàng không biết người đàn ông kia là ai.


Không biết Lục Vân Từ có thật sự là hoàng tử mất tích hay không.


Cũng không biết Tạ Cảnh Thâm đã giấu nàng bao nhiêu điều.


Nhưng nàng biết một chuyện.


Từ khoảnh khắc dòng chữ “Đừng tin Cảnh Thâm” hiện ra trước mắt, cuộc hôn nhân của nàng đã không còn là chuyện bị ruồng bỏ nữa.


Đó là một lời cảnh báo được gửi đ

ến quá muộn.


Và người gửi lời cảnh báo ấy đã chết ngay trước mặt nàng.


Cánh cửa phía sau


Cánh cửa gỗ khép lại không phát ra tiếng động.



Bình luận (0)
Đăng ký tài khoản (5s xong)

Hãy là người bình luận đầu tiên