Mùa Hạ Của Tuổi 18.

[3/3]: Chương 3- Buổi đi chơi định mệnh.

Hôm nay thời tiết nắng khá đẹp, những tia sáng chiếu qua từng kẻ lá vào buổi sáng sớm, tinh mơ. Xung quanh ồn ào náo nhiệt như mọi ngày, mỗi người đều có nhịp điệu riêng cho cuộc sống của chính họ và cậu cũng vậy. Gió thổi vù vù trên chiếc con xe đạp cũ ngã vàng, phía trước cậu là giai điệu nhịp sống của tuổi hoa mai. Nó nhắc nhở cậu cần phải sống, cần phải chạy về phía trước, cần phải thay đổi để chạy về một tương lai rực rỡ hơn trong khoảng thời gian này.


Mùi hương dịu nhẹ từ quần áo của người phía trước phất phới trong gió làm cho đầu óc cậu si mê. Có thể khung cảnh này sẽ làm cậu nhớ mãi trong cuộc đời thanh xuân của mình, nhưng cậu chọn việc làm ngơ đi đoạn tình cảm của bản thân để thực hiện kế hoạch mà cậu đã chuẩn bị từ tối hôm qua.


Một kế hoạch mà cậu sẽ tự trốn đi một nơi khác khi đủ 18 tuổi, cải thiện học lực của bản thân mình trong thời gian ngắn ngủi này. Cậu biết bản thân đang đứng nhất lớp từ dưới bảng đếm lên nhưng cậu nghĩ mình có thể học để cải thiện điểm số của mình nhanh nhất có thể. Nếu mà ai hỏi vì sao cậu lại tự tin như vậy thì cậu sẽ trả lời là không gì cả, tuy bản thân cậu từng là học sinh trong top 10 của lớp thời cấp 2, cậu cho rằng bản thân học đến đâu thì hay đến đó thôi. Cậu đã từng là một học sinh giỏi và cậu cũng đã từng từ dưới đáy vương lên một cách đầy tự hào. Vì thế không thể nói cậu chỉ vì vấp ngã một lần mà tự nhận mình là người thấp kém đến mức không thể bước lên con đường tươi sáng hơn. Cậu tin rằng chính bản thân cậu có thể làm lại từ đầu, có thể kết thúc bằng sự vấp ngã thì cũng có thể bắt đầu bằng việc đứng lên đi tiếp, miễn cậu không bỏ cuộc là được.


Hai người các cậu đến trường đúng lúc lớp đang điểm danh số người vắng trong lúc này. Thật may mắn làm sao, cả hai vừa đến kịp lúc người cuối cùng mới điểm danh xong, tuy hai đứa điều bị giáo viên chủ nhiệm trách mắng một chút nhưng cũng cảm thấy thật may mắn khi vừa kịp lúc còn đang điểm danh số lượng thành viên trong lớp.


Trong lớp tôi có khoảng 40 người, nên trên xe chỉ còn 2 hàng ghế trống cách xa nhau tận bốn đến năm người. Tôi thấy vậy liền chọn ghế gần cuối, trên chiếc ghế có hai vị trí ngồi. Người ngồi bên cạnh cậu dáng người cao lớn cùng với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng có phần ấm áp, khi ngồi tư thế của người đó dựa đầu vào cửa sổ để ngủ thiếp đi. Tôi thấy vậy liền ngồi xuống, cũng không chào hỏi gì, vì sợ làm phiền đến giấc ngủ của cậu ta.


Chuyến xe bắt đầu di chuyển đến địa điểm ngoại khóa ngoài trời mà trương tổ chức.


Trên đường đi, từng khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ mà cậu có thể quan sát được. Tiếng xe, tiếng coi xe, hòa quyện với đó là tiếng nói chuyện của đám học sinh ở trên xe. Bõng có một đứa lên tiếng đề nghị :


" Ê! Nè mọi người! Hay tụi mình làm cái gì đó vui vui như diễn văn nghệ trên xe đi ?! "


Một đứa khác liền đáp lại sau câu nói đầy thú vị đó.


" Ê, nghe cũng vui đó. Vậy tụi mình hát á ? "


" Mày hát á ? Để bố quay lại cảnh này gửi vô nhóm cho kk!! "


" Vầy cũng được nữa à? Lỡ bị nhắc cả đám thì sao ? "


" Vậy để tao đi xin phép cô với chú tài xế thử xem, dù sao cũng chưa đến nơi ngay mà ! "


" Được á, để tao chọn bài cho mày hát cho. "


Tiếng cười, cổ vũ một đứa trong nhóm được cử đi lên phía trước xe xin cô để cho cả đám nít ranh này biểu diễn văn nghệ. Còn mấy đứa khác thì ở lại để chọn bài để thể hiện tài năng thiên bẩm về giọng ca của mình.


Hạ Nhiên ngồi dưới mà chỉ biết nhìn, tận hưởng khung cảnh này trước mặt. Có thể vì kiếp trước cậu đã sống quá lâu trong bóng tối, nơi không có một chút ánh sáng nào chiếu vào đôi mắt của cậu, bây giờ cậu có chút tiếc nuối muộn màng.


Cậu cảm thấy mình có chút may mắn khi được sống lại một lần nữa, để tận hưởng những khoảnh khắc ngắn ngủi này.


Tiếng ồn trên xe bắt đầu náo nhiệt hơn khi cô giáo đã chấp nhận lời đề nghị biểu diễn văn nghệ trên xe của mấy đứa học sinh ranh ma này.


Ai cũng điều muốn được thể hiện tài năng của bản thân nhưng lại ngại là người mở đầu. Nên vì thế mấy cô cậu học sinh này đã quay vòng quay may mắn để quyết định người hát đầu, và người may mắn lúc này được mũi tên trên điện thoại của một cậu học sinh quay trúng chính là " Trần Cảnh Yên!! ".


Đứa đứng bên cạnh hóng liền vỗ vai, dí vào tay cậu một cái micaro để hát.


" Người may mắn !! Vị thần may mắn đã chọn cậu đấy nên mau lên mở màn đi !!"


" ? "


" Mau mau đi đại ca !! Còn ngơ ra cái gì nữa, em cũng muốn hát lắm mờ anh " may mắn " quá nên độ không lại !!"


Trần Cảnh Yên cầm trên tay micaro mà có chút buồn cười nhìn người trước mặt mình đang diễn trò. Cậu liền cười trừ, bất lực với đám người này.


" Vậy giờ các cậu muốn tôi hát bài gì đây ? "


" Ây ya-- Bài gì cũng được miễn anh hát tốt là được-- "


Cậu trầm ngâm suy nghĩ một hồi liền nhớ đến một bài hát mà cậu đã từng hát khi nhỏ.


" Vậy mở bài " Hai con vịt " lên đi "


Cả đám người nhìn cậu như nhìn người rừng từ trên núi mới xuống.


"...."


" Đại ca... Anh tính hát bài đó thật à ? "


" Um, tôi hát "


Nhìn Cậu có vẻ rất tự tin với bài này. Một số người ngồi bên cạnh đó nhịn không được mà cười một chút, liền có vài người gợi ý cho cậu chọn bài khác.


" Đại ca! Anh chọn bài khác đi ! Bài này lỗi thời quá !!"


" Vậy mấy cậu nghĩ bài nào hot hot ?? "


" Em đề nghị anh hát bài " Phép màu " đi. Bài đó nghe cũng dễ hát đó "


Cậu nghĩ một chút, rồi gật đầu chấp nhận hát bài đó.


Cùng lúc đó một ánh mắt bên dưới luôn quan sát Cảnh Yến từ đầu đến cuối, ánh mắt có chút mong đợi nhìn anh như muốn nói với anh rằng chủ nhân của nó cũng muốn anh hát bài đó.


Lục Hạ Nhiên nhìn anh mà không hề che dấu đi ánh mắt của mình.


Trần Cảnh Yên liền liếc mắt qua chỗ của anh.


Hai người chạm mắt nhau mà không chút ngượng ngùng. Cảnh Yên liền mỉm cười, vẫy tay với Hạ Nhiên.


Cậu thấy vậy liền vẫy tay cười lại, có thể cậu đã buôn đi cảm giác đó để không cảm thấy phải động lòng nữa. Nếu là Lục Hạ Nhiên của kiếp trước chắc sẽ đỏ mặt, rồi quay đi chỗ khác không dám nhìn thẳng vào cậu chàng đang mỉm cười trước mặt với mình mất.


Trong lúc đó người bên cạnh cậu Trần Cảnh Yến, anh em song sinh của Trần Cảnh Yên liền nhíu mày mà nhìn đám người phía trước ồn ào không thể tả được.


Thây người bên cạnh mình có chút cử động nhỏ, cậu liền ngồi im lặng không dám nhúc nhích.


Người anh em song sinh này của Trần Cảnh Yên lần đầu tiên cậu mới gặp qua. Trong kiếp trước cậu nhớ người này đang học ở lớp khác, đôi lúc lâu lâu mới nhìn nhau một chút rồi quay đi việc ai người đó làm.


Ngoại hình của người này rất giống Trần Cảnh Yến, điểm khác biệt của hai người này chính là vị trí nốt ruồi ở trên mắt phía bên phải. Trần Cảnh Yến có nốt ruồi nhỏ ở mắt phía bên phải còn Trần Cảnh Yên thì có nốt ruồi nhỏ ở mắt phía bên trái, ngoài cái đặt điểm đó ra thì hai người họ nhìn thoáng quá còn nhận nhầm người.


Nhưng gọi là anh em song sinh như vậy, chứ tính cách và sở thích hai người cũng hoàn toàn khác nhau. Cảnh Yên thì là năng động, hoạt bát, tươi sáng, được nhiều người gọi là " cún con " còn Cảnh Yến là lạnh lùng, có chút khó gần, ít nói và hướng nội, được mọi người gọi là " tảng băng di động ". Ở trong trường hai người rất nổi tiếng, nên được nhiều người ngưỡng mộ với quen biết.


Vậy mà giờ hai người đó đang ở chung một chút xe với lớp bọ họ, nên ít nhiều gì các cô gái trong xe ai cũng quay xuống dòm một tí, rồi quay lên dòm một tí. Kiến cho Hạ Nhiên rất muốn chuyển chỗ ngồi!!!


Người bên cạnh vừa ngáp một cái rồi nhìn người phía bên cạnh cậu ta ngồi cứng đơ từ khi nào rồi. Thấy Hạ Nhiên như vậy nên Cảnh Yến liền không để tâm đến cậu nữa mà đeo tai nghe rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, coi như cậu tự cách ly mình ra khỏi nơi ồn ào này của đám người hát hò phía trên.


Hạ Nhiên liếc nhìn ai một cái rồi quay đi, cảm thấy như chuyến xe này khá dài.


----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


Tg: Lâu rồi không viết tiếp, tui định drop vì hết hứng thú để viết nhưng tiền đập vào mặt nên liền bán mình vào tư bản :))


Hi vọng mọi người thích bộ truyện này. Nhớ xem thích và theo dõi để tui có động lực ra chap nheeee.


Nhiên: Chai dô!!! Em muốn nghe giọng hát của Cảnh Yên ở chap sau!!


Tg: Cũng đáng mong chờ.


Cảnh Yến: Anh cũng hát được mà ?


Nhiên: Hát được bài gì ?


Cảnh Yến: Bài con vịt.


Nhiên: ......

Bình luận (0)
Đăng ký tài khoản (5s xong)

Hãy là người bình luận đầu tiên