Người về thì cũng đã về rồi.
Tuyệt tình thì cũng đã tuyệt tình rồi.
Chỉ tội mỗi Kiều Nhã Tâm này, giờ nhìn quanh nhìn quẩn chẳng thấy chiếc taxi nào.
Có gọi điện cho tổng đài thì cũng phải gần nửa tiếng, may ra mới có xe đến đón.
Tôi bất lực thở dài.
Đành bấm số gọi cho Ninh Tịch Lâm.
Nhưng ngay khi vừa bắt máy, giọng anh đã gằn lên đầy lo lắng:
— Em đi đâu vậy hả?
— Sao anh gọi em không nghe?
— Tịch Dao có gây khó dễ nữa không hả?
Nghe thấy giọng anh không ngừng bất an, tôi chẳng biết phải ừ hữ thế nào.
Một lúc sau, tôi mới nhỏ giọng đáp:
— Ừm... em không sao.
Im lặng vài giây, tôi mới hỏi:
— Anh có thể đến Trung Sơn đón em được không?
Tôi biết, chỉ cần Kiều Nhã Tâm này mở miệng yêu cầu, dù là chuyện gì đi nữa, Tịch Lâm cũng sẽ không bao giờ từ chối.
Tôi lặng lẽ đứng bên đường, chờ anh đến.
Ánh mắt cứ ngó nghiêng, trông ngóng bóng dáng quen thuộc.
Đột nhiên, cơn đau đầu ập tới khiến trước mắt tôi chao đảo, đầu óc choáng váng.
Tôi vô thức đưa tay lên ôm lấy trán, cố gắng đứng vững.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe tải từ đâu chạy tới, lù lù dừng ngay trước mặt.
Mùi thuốc lá nồng nặc theo gió phả ra.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cánh cửa xe bật mở.
Hai gã thanh niên từ trên xe bước xuống, ánh mắt chẳng có chút thiện ý nào.
Hai gã bước lại gần.
Một tên cố tình sấn tới, bàn tay thô lỗ chạm vào mông tôi.
Tôi giật mình né sang một bên, nhưng hắn lại cười khẩy như thể đang trêu đùa.
— Sao vậy, cô em?
Tên còn lại đứng chắn trước mặt tôi, giọng điệu đầy vẻ trêu ghẹo.
— Có cần tụi anh giúp đỡ gì không?
Tôi nhìn hai gã trước mặt, trong lòng bất giác dâng lên một cảm giác hoảng loạn.
Chiếc xe tải phía sau vẫn nổ máy, tiếng động cơ ì ầm giữa con đường vắng.
Lúc này, tôi mới nhận ra...
Có gì đó không đúng.
Tụi nó cố kéo tôi lên xe.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên một ý nghĩ đáng sợ.
Chúng định làm trò đồi bại.
Dù lúc này cả người đang mệt rã rời, sức lực chẳng còn bao nhiêu.
Dù tôi chỉ là một người phụ nữ chân yếu tay mềm.
Tôi vẫn cố dùng chút sức lực cuối cùng để chống cự, giãy giụa đến mức hai cánh tay đau nhức.
— Buông ra!
Tôi hét lên bằng tất cả sức lực còn sót lại.
Chúng lại ôm chặt lấy tôi.
Bàn tay dơ bẩn không ngừng sờ soạng một cách biến thái.
Tôi hoảng loạn vùng vẫy, rồi bất chợt cắn mạnh vào tay gã.
— A!
Hắn hét lên vì đau.
Cơn điên lập tức trỗi dậy.
Thú tính trong gã hoàn toàn bộc phát.
Gã vung tay, tát mạnh vào má tôi.
Chát!
Tôi ngã xuống mặt đường nhựa, đầu óc choáng váng.
Tụi nó càng lúc càng táo tợn, thậm chí còn đưa tay tháo thắt lưng.
Chúng định làm nhục tôi ngay tại đây.
Tôi sợ hãi lùi về phía sau, cả người run lên, miệng không ngừng cầu khẩn.
— Làm ơn... đừng...
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi thật sự nghĩ cuộc đời mình đã hết rồi.
Tôi từng nói...
Sẽ chẳng có ai được phép chạm vào thân thể này ngoài Ninh Tịch Dao.
Vậy mà hôm nay...
Lại chính tay chị đẩy tôi vào bi kịch này sao?
Bọn chúng ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
Miệng không ngừng nở nụ cười nham hiểm.
Một gã đưa tay túm lấy tôi.
— Để anh giúp em... thỏa mãn.
Hắn vừa dứt lời đã giật mạnh vai áo tôi.
Tôi tuyệt vọng đến mức nghĩ rằng, thà cắn lưỡi chết còn hơn phải chịu đựng thêm.
Thì đúng lúc ấy...
Một tiếng phanh xe gấp vang lên.
Ninh Tịch Lâm cuối cùng cũng đến!
Anh gần như lao xuống xe ngay khi vừa dừng lại.
Không nói một lời, anh xông thẳng tới, tung một cú đạp mạnh khiến tên đang giữ tôi ngã bật ra.
— Khốn kiếp!
Giọng anh vang lên giữa con đường vắng, lạnh đến mức khiến hai gã kia lập tức sững người.
Anh cởi áo khoác, khoác lên người tôi.
Sau đó đưa tôi sang một bên, rồi một mình đối mặt với từng gã.
Tôi nhìn Ninh Tịch Lâm.
Anh như phát điên, hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh bật mở cốp xe, nhanh chóng lấy ra một cây gậy sắt.
Không một lời cảnh cáo, anh vung gậy liên tiếp, ép hai gã kia chết khiếp lùi lại, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Miệng anh không ngừng gào lên:
— Tụi chó!
— Dám động vào người phụ nữ mà Ninh Tịch Lâm này yêu nhất!
Máu đỏ loang lổ khắp mặt đường.
Từng gã một ngã gục xuống.
Tôi hoảng loạn, liên tục gọi tên anh:
— Tịch Lâm!
— Dừng tay đi anh!
Như nghe thấy tiếng tôi, anh khựng lại.
Ninh Tịch Lâm từ từ xoay người nhìn tôi.
Ánh mắt vẫn còn đỏ ngầu, bàn tay siết chặt đến run lên.
Nhưng rồi, anh nhìn tôi thật lâu...
Cuối cùng mới từ từ hạ tay xuống.
Anh ném cây gậy sắt sang một bên, rồi lập tức chạy đến bên tôi.
— Em đau ở đâu?
Tịch Lâm nhìn từ trên xuống dưới người tôi, ánh mắt không ngừng dò xét.
Vẻ mặt anh hốt hoảng.
Mồ hôi lấm tấm trên trán.
Bàn tay anh cũng bị thương, máu vẫn còn rỉ xuống.
Nhưng dường như anh chẳng để tâm.
Trong mắt anh lúc này, chỉ có tôi.
— Chúng ta về thôi.
Giọng Tịch Lâm dịu dàng đến lạ.
Còn tôi vẫn đứng đó, cả người chưa thoát khỏi cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi.
Anh cẩn thận đưa tôi vào xe, rồi đưa tôi trở về nhà.
Vừa bước vào căn hộ, anh đã đi pha nước ấm.
— Em vào tắm đi.
Anh lúc nào cũng vậy.
Luôn để ý từng chút một đến tôi.
Ngay cả khi bàn tay mình đã trầy xước đến chảy máu, anh cũng chẳng buồn để tâm.
Tôi nhìn bàn tay đầy vết thương ấy, trong lòng chợt thấy khó chịu.
— Tịch Lâm...
Anh xoay người nhìn tôi.
Tôi im lặng hồi lâu, rồi mới nhỏ giọng:
— Đừng tốt với em nhiều như vậy.
— Em không đáng.
Tịch Lâm nhìn tôi rất lâu.
Trong ánh mắt anh dường như có một thứ cảm xúc nào đó, mà tôi chẳng thể nào lý giải được.
Một lúc sau, anh chỉ bất lực thở dài.
Anh bước đến, nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp lên đầu tôi.
— Đừng suy nghĩ nhiều.
Giọng anh dịu dàng đến mức khiến lòng tôi càng thêm khó chịu.
— Anh lo cho em.
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Nhưng rồi anh lại nói:
— Vì em là người Tịch Dao yêu.
Tôi sững người.
Lại là cái lý do ấy.
Ba năm rồi...
Mỗi lần anh quan tâm tôi, mỗi lần anh bảo vệ tôi, anh đều nói là vì Tịch Dao.
Có lẽ anh sợ tôi nghĩ nhiều.
Cũng có lẽ...
Anh chỉ đang cố nhắc nhở bản thân mình rằng, người tôi yêu là ai.
Tôi cúi đầu, chẳng nói thêm gì.
Bởi vì trong lòng tôi, từ đầu đến cuối...
Người tôi không thể buông xuống, vẫn chỉ có Ninh Tịch Dao.
Còn tình cảm của Tịch Lâm dành cho tôi...
Tôi chưa từng dám nghĩ đến.
Đúng thật, điều khiến tôi chẳng thể nào yên lòng không phải là những gì xảy ra tối qua...
Mà là nỗi ám ảnh về Ninh Tịch Dao vẫn còn đó.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ.
Cả người nặng trịch, chẳng còn chút sức lực.
Tôi lờ mờ đưa tay tìm điện thoại.
Màn hình sáng lên.
Hơn một giờ trưa.
Tôi giật mình ngồi bật dậy.
— Điện thoại... sao lại bật im lặng?
Tôi ngơ ngác nhìn những cuộc gọi nhỡ trên màn hình, hoàn toàn không biết mình đã ngủ bao lâu.
Nghĩ đến công ty, tôi lập tức quýnh quáng kéo chăn xuống, định xuống giường đi làm.
Nhưng vừa bước được vài bước...
Một bóng người đã chắn ngang ngay cửa.
Tịch Lâm đứng đó.
Anh nhìn sắc mặt tái nhợt của tôi, giọng lập tức trầm xuống:
— Em còn mệt như vậy, định đi đâu?
Tôi chẳng quan tâm đến bản thân, chỉ vội đáp:
— Em phải đến công ty.
— Kẻo Tịch Dao đến lại nổi giận.
Vừa nghe đến cái tên ấy, sắc mặt Tịch Lâm lập tức thay đổi.
Đây cũng là lần hiếm hoi tôi thấy anh phẫn nộ đến như vậy.
Anh siết chặt bàn tay, giọng không còn vẻ dịu dàng thường ngày:
— Tịch Dao!
Tôi sững người.
Anh nhìn thẳng vào tôi, từng câu từng chữ như bị dồn nén quá lâu:
— Lúc nào em cũng chỉ biết có Tịch Dao?
Căn phòng bỗng chìm vào im lặng.
Tôi nhìn Tịch Lâm, lần đầu tiên thấy trong mắt anh không còn sự dịu dàng thường ngày.
Mà là một thứ cảm xúc tôi chưa từng dám nhìn thẳng vào.
Tôi vô thức lùi lại một bước.
— Tịch Lâm...
Anh nhắm mắt, như đang cố kìm nén điều gì đó.
Một lúc lâu sau, anh mới bật cười.
Nụ cười ấy chẳng còn chút hiền hậu.
— Em thật sự không hiểu...
Tôi sững người.
— Không hiểu chuyện gì?
Anh lại nhìn tôi rất lâu.
Chẳng hiểu từ bao giờ, dạo gần đây tôi luôn có cảm giác rùng mình mỗi khi bắt gặp ánh mắt của Tịch Lâm.
Nhưng cuối cùng lại không nói.
Chỉ quay mặt đi, để lại một câu khiến lòng tôi rối bời:
— Không có gì.
Cánh cửa phòng khép lại.
Tôi đứng chết lặng giữa căn phòng.
Trong đầu vẫn quanh quẩn những điều khó gọi thành tên.
Tôi cảm nhận...
Có gì đó không đúng.
Một đoạn ký ức bất chợt hiện lên.
Đêm qua, Tịch Lâm đã đưa cho tôi một cốc sữa ấm.
Anh còn ép tôi phải uống cho bằng hết.
Không những vậy, anh còn đứng đó quan sát tôi.
Lúc đầu, tôi chẳng thấy có gì khác thường.
Ngụm đầu tiên...
Vẫn bình thường.
Ngụm thứ hai...
Cũng chẳng có gì.
Nhưng đến ngụm thứ ba...
Đầu óc tôi bắt đầu trở nên mơ hồ.
Mí mắt nặng trĩu.
Tôi thậm chí chẳng nhớ mình đã lên giường từ lúc nào.
Rồi cứ thế...
Tôi ngủ thiếp đi.
Đến tận hơn một giờ trưa hôm nay mới tỉnh lại.
Tôi đưa tay ôm lấy đầu.
Càng nghĩ, lòng tôi càng ngổn ngang.
Tối qua, anh còn không ngừng nhắc đi nhắc lại rằng anh quan tâm tôi...
Vì tôi là người Tịch Dao yêu.
Nhưng sáng nay...
Anh lại nổi giận.
Thậm chí còn nổi giận chỉ vì tôi nhắc đến Tịch Dao.
Tôi cau mày.
Bất chợt, sống lưng tôi lạnh toát, một nỗi lo canh cánh không rõ từ đâu ập đến.
Một linh cảm mãnh liệt mách bảo tôi rằng... chẳng bao lâu nữa, sẽ có chuyện xảy ra.
Miệng không ngừng thầm thì:
— Tịch Lâm...
— Anh thật sự chỉ đang lo cho tôi sao?
— Hay là...
— Anh đang giấu em điều gì đó?
Tôi nhìn về phía cánh cửa vừa khép lại.
Lần đầu tiên trong ba năm...
Tôi bắt đầu cảm thấy sợ người mà mình vẫn luôn từng rất tin tưởng.
Hãy là người bình luận đầu tiên
Yên Vũ Quán tiền thân là Nguyệt Truyện. Giờ đây chuyển sang Yên Vũ Quán để lưu giữ lại các truyện sáng tác mà tác giả đã đăng ở Nguyệt Truyện. Hy vọng các tác giả vẫn tiếp tục gắn bó với Yên Vũ Quán và sẽ còn đăng thêm nhiều truyện sáng tác hơn nữa. Mình hoạt động phi lợi nhuận nhé ^^