Cảm Ơn Vì Đã Không Từ Bỏ

[30/30]: Người phụ nữ cô từng ghen


Chiếc xe dừng lại trước một khách sạn nằm ở trung tâm thành phố.

An Nhiên ngồi trong xe, ánh mắt vẫn dừng trên bức ảnh cuối cùng.

Tần Nhã Linh.

Cô đã gặp người phụ nữ này rất nhiều lần.

Lần đầu tiên là tại buổi đấu thầu dự án.

Lần thứ hai là trong cuộc họp với Tần thị.

Lần thứ ba là ở bữa tiệc thương mại cách đây không lâu.

Mỗi lần xuất hiện, Tần Nhã Linh đều đứng bên cạnh Mặc Thâm.

Cô ta xinh đẹp, thông minh, xuất thân tốt.

Quan trọng nhất…

cô ta hiểu rõ thế giới của Mặc Thâm hơn cô.

Ngày trước, An Nhiên từng tự hỏi.

Nếu sáu năm qua Mặc Thâm đã có một người như vậy bên cạnh…

liệu anh có còn nhớ cô không?

Cô chưa từng hỏi.

Cũng chưa từng muốn biết.

Nhưng bây giờ…

người phụ nữ ấy lại có thể là đứa trẻ B.

An Nhiên quay sang.

“Mặc Thâm.”

“Ừ?”

“Nếu cô ấy thật sự là…”

Anh biết cô định nói gì.

“Chưa có bằng chứng.”

“Em biết.”

“Cho nên đừng tự kết luận.”

An Nhiên im lặng.

Một lúc sau, cô hỏi:

“Anh từng thích cô ấy chưa?”

Mặc Thâm hơi khựng lại.

“Không.”

“Em chỉ hỏi thôi.”

“Anh biết.”

“Anh không cần giải thích.”

“Nhưng anh muốn.”

Anh quay sang nhìn cô.

“Anh chưa từng thích cô ấy.”

“Vậy tại sao hai người luôn đi cùng nhau?”

“Công việc.”

“Cô ấy là giám đốc tài chính.”

“Ừ.”

“Rất hợp với anh.”

Mặc Thâm nhìn cô vài giây.

“Em đang ghen?”

An Nhiên lập tức quay mặt đi.

“Không.”

“Thật?”

“Thật.”

“Vậy sao tai em đỏ?”

“Trong xe nóng.”

Mặc Thâm nhìn nhiệt độ điều hòa.

Hai mươi hai độ.

Anh không nói gì.

Chỉ khẽ cong môi.

An Nhiên phát hiện.

“Anh cười gì?”

“Không có gì.”

“Đừng cười.”

“Ừ.”

Nhưng khóe môi anh vẫn còn ý cười.

An Nhiên bực bội quay sang cửa kính.

Sáu năm.

Cô đã nghĩ mình chẳng còn cảm xúc gì với anh.

Nhưng chỉ một câu hỏi đơn giản…

lại khiến cô không thể bình tĩnh.


Tối hôm đó.

Tần Nhã Linh xuất hiện đúng giờ.

Cô mặc một bộ vest trắng.

Tóc búi gọn.

Không mang theo trợ lý.

Không có vệ sĩ.

Chỉ một mình.

Cánh cửa phòng mở ra.

Nhã Linh bước vào.

Nhìn thấy An Nhiên, cô không hề bất ngờ.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Một giây.

Hai giây.

Nhã Linh ngồi xuống đối diện.

“Cô muốn hỏi tôi chuyện gì?”

An Nhiên nhìn cô.

“Cô biết tôi là ai?”

“Biết.”

“Biết từ khi nào?”

“Rất lâu rồi.”

“Cô là đứa trẻ B?”

Tần Nhã Linh không trả lời.

An Nhiên tiếp tục:

“Mẹ tôi biết cô.”

“Cha Mặc Thâm cũng biết cô.”

“Cô còn xuất hiện trong bức ảnh năm đó.”

“Vậy…”

“Cô là ai?”

Tần Nhã Linh nhìn xuống bàn tay mình.

“Cô muốn biết sự thật?”

“Đúng.”

“Vậy tôi hỏi cô một câu trước.”

“Cô có tin Mặc Thâm không?”

An Nhiên sững lại.

“Có.”

“Tin đến mức nào?”

“Đủ để tôi ngồi đây.”

Nhã Linh bật cười rất nhẹ.

“Vậy thì tốt.”

“Tại sao?”

“Bởi vì nếu cô không tin anh ấy…”

“Chúng ta sẽ chẳng thể nói chuyện được.”

An Nhiên nhìn cô.

“Cô đang nói gì?”

Nhã Linh không trả lời ngay.

Cô lấy từ trong túi một chiếc hộp nhỏ.

Đặt lên bàn.

An Nhiên mở ra.

Bên trong là một sợi dây đỏ.

Giống hệt chiếc dây trong bức ảnh.

An Nhiên sững người.

“Đây là…”

“Của tôi.”

“Cô là đứa trẻ B?”

Nhã Linh nhìn cô.

“Đúng.”

Căn phòng im lặng.

An Nhiên nhìn cô rất lâu.

Cô từng tưởng tượng vô số lần về khoảnh khắc này.

Nhưng khi thật sự nghe câu trả lời…

cô lại không biết phải nói gì.

“Vậy…”

“Chúng ta…”

Nhã Linh gật đầu.

“Có cùng một người mẹ.”

An Nhiên nín thở.

“Nhưng…”

“Cô là chị hay em?”

“Tôi không biết.”

“Không biết?”

“Ngày sinh của tôi bị thay đổi.”

“Giấy tờ hiện tại ghi tôi sinh ngày 18 tháng 11.”

“Nhưng đó không phải ngày sinh thật.”

An Nhiên nhìn cô.

“Ngày thật là?”

“24 tháng 10.”

Cô siết chặt tay.

Cùng một ngày.

Hai đứa trẻ.

Hai cuộc đời.

Hai gia đình.

“Vậy chúng ta là…”

“Chị em sinh đôi.”

Câu nói ấy khiến An Nhiên hoàn toàn im lặng.


Một lúc lâu sau.

An Nhiên mới hỏi:

“Tại sao?”

“Tại sao chúng ta lại bị tách ra?”

“Bởi vì cha tôi.”

“Tần Chính Viễn?”

Nhã Linh gật đầu.

“Ông ấy không muốn tôi tồn tại.”

“Nhưng ông ấy là cha cô.”

“Đúng.”

“Vậy tại sao?”

Nhã Linh nhìn ra cửa sổ.

“Bởi vì tôi không phải con ruột của Tần phu nhân.”

“Nhưng ông ấy cũng không thể công khai nhận tôi.”

“Ông ấy đã chọn cách giấu tôi.”

An Nhiên không hiểu.

“Nhưng nếu cô là con của Tần Chính Viễn…”

“Vì sao lại liên quan đến mẹ tôi?”

Nhã Linh im lặng.

Sau đó nói:

“Bởi vì người sinh ra tôi…”

“là Hạ Nhược Lan.”

An Nhiên đứng bật dậy.

“Không thể.”

“Cô là…”

“Em gái của tôi.”

“Đúng.”

An Nhiên nhìn cô.

Tất cả những ký ức trong đầu như bị đảo lộn.

Cô có một người chị em sinh đôi.

Người ấy đã sống ngay bên cạnh cô suốt nhiều năm.

Thậm chí…

đã từng xuất hiện trước mặt cô.

Mà cô không hề biết.

“Vậy tại sao mẹ tôi nói…”

“Đứa trẻ B không phải kẻ thù của tôi?”

Nhã Linh nhìn cô.

“Bởi vì tôi chưa bao giờ muốn hại cô.”

“Nhưng cô làm việc cho Tần Chính Viễn.”

“Tôi cần ông ta.”

“Vì sao?”

“Bởi vì tôi muốn biết sự thật về mẹ.”

An Nhiên sững lại.

“Cô cũng chưa từng gặp bà ấy?”

“Không.”

“Tôi chỉ có một bức ảnh.”

Nhã Linh lấy điện thoại.

Mở một tấm ảnh cũ.

Là Hạ Nhược Lan.

Đang ôm hai đứa trẻ.

An Nhiên nhìn ảnh.

Nước mắt bất giác rơi xuống.

“Mẹ…”

Nhã Linh cũng im lặng.

Hai người cùng nhìn người phụ nữ đã dành cả đời để bảo vệ bí mật này.


“Có một chuyện tôi phải nói với cô.”

Nhã Linh lên tiếng.

“Chuyện gì?”

“Đừng tin hoàn toàn những gì mẹ cô nói.”

An Nhiên ngẩng đầu.

“Tại sao?”

“Bởi vì sáu năm trước…”

Nhã Linh dừng lại.

“Có một người đã chết.”

“Người đó biết toàn bộ sự thật.”

“Ai?”

“Tần Chính Viễn.”

An Nhiên sững người.

“Cha Mặc Thâm?”

“Không.”

“Người chết là…”

Nhã Linh nhìn cô.

“Cha ruột của cô.”

An Nhiên chết lặng.

Cô chưa từng nghĩ mình có thể nghe thấy câu này.

“Cha ruột của tôi?”

“Đúng.”

“Ông ấy là ai?”

Nhã Linh lắc đầu.

“Tôi không biết.”

“Nhưng tôi biết một điều.”

“Ông ấy không phải Tần Chính Viễn.”

An Nhiên ngồi xuống.

Đầu óc cô trống rỗng.

Suốt hai mươi ba năm…

cô vẫn nghĩ cha mình là người đàn ông đã nuôi cô lớn.

Bây giờ…

ngay cả thân phận của cha ruột cũng trở thành một bí mật.

“Ông ấy chết như thế nào?”

“Tai nạn xe.”

“Năm nào?”

“Năm cô và tôi…”

“sáu tuổi.”

An Nhiên siết chặt tay.

“Vậy tại sao tôi không biết?”

“Bởi vì người ta nói với cô rằng ông ấy chưa từng tồn tại.”

“Và Hạ gia…”

“đã nhận nuôi cô.”

An Nhiên lắc đầu.

“Không.”

“Cha mẹ tôi không bao giờ nói dối tôi.”

Nhã Linh nhìn cô.

“Họ nói dối để bảo vệ cô.”

“Nhưng cô phải hiểu…”

“Có những lời nói dối xuất phát từ tình yêu.”

“Cũng có những lời nói dối…”

“xuất phát từ sợ hãi.”


Cánh cửa phòng đột nhiên bị gõ.

Ba người cùng quay lại.

Mặc Thâm bước vào.

Anh nhìn hai người.

Sau đó ánh mắt dừng trên chiếc vòng đỏ.

Anh hiểu.

“Cô ấy nói rồi?”

An Nhiên gật đầu.

“Ừ.”

Mặc Thâm nhìn Nhã Linh.

“Em ổn chứ?”

Nhã Linh hơi cười.

“Anh vẫn quan tâm tôi như trước.”

Mặc Thâm lạnh nhạt.

“Cô là em gái của cô ấy.”

“Anh không thể không quan tâm.”

Nhã Linh nhìn An Nhiên.

“Cô thấy chưa?”

“Anh ấy luôn như vậy.”

An Nhiên hơi ngượng.

“Cô biết chuyện của chúng tôi?”

“Biết.”

“Biết bao lâu?”

“Ngay từ đầu.”

“Vậy tại sao cô không nói?”

“Bởi vì Mặc Thâm không muốn.”

An Nhiên quay sang anh.

“Anh biết?”

“Anh nghi ngờ.”

“Nhưng chưa chắc chắn.”

“Anh sợ nếu nói sai…”

“em sẽ bị tổn thương.”

An Nhiên nhìn anh.

Lần đầu tiên cô nhận ra…

người đàn ông này vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô.

Nhưng khác với sáu năm trước.

Anh không tự quyết định thay cô.

Anh chờ cô lựa chọn.


Đêm đó.

An Nhiên và Mặc Thâm đứng trên ban công.

Gió đêm thổi qua.

“Em có ổn không?”

“Không.”

Anh không nói gì.

“Nhưng em sẽ ổn.”

“Ừ.”

An Nhiên nhìn thành phố.

“Em có một người chị em sinh đôi.”

“Ừ.”

“Cha ruột của em đã chết.”

“Ừ.”

“Mẹ em đã giấu em hơn hai mươi năm.”

“Ừ.”

“Cuộc đời em…”

Cô cười chua chát.

“Giống như một câu chuyện được viết bởi người khác.”

Mặc Thâm quay sang.

“Vậy từ bây giờ…”

“Em tự viết.”

An Nhiên nhìn anh.

Anh nói:

“Anh sẽ ở bên cạnh.”

Cô im lặng.

“Không phải để quyết định thay em.”

“Chỉ là…”

“nếu em quay đầu…”

“anh vẫn ở đó.”

Tim cô khẽ rung lên.

Một câu nói rất đơn giản.

Nhưng lại khiến cô nhớ đến sáu năm trước.

Ngày ấy…

cô từng có một người luôn đứng phía sau mình.

Chỉ là cô chưa từng quay đầu.

Bây giờ…

cô đã quay lại.


Đêm gần sáng.

Tần Nhã Linh một mình bước ra khỏi khách sạn.

Cô gọi một cuộc điện thoại.

“Đã xác nhận.”

Đầu dây bên kia hỏi:

“Cô ấy biết rồi?”

“Biết tôi là đứa trẻ B.”

“Còn chuyện quan trọng nhất?”

“Chưa.”

“Không được nói.”

“Tôi biết.”

Nhã Linh ngẩng đầu nhìn bầu trời.

“Nhưng nếu cứ giấu…”

“Có thể một ngày nào đó tất cả sẽ mất kiểm soát.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Nhã Linh thấp giọng:

“Ông thực sự nghĩ…”

“An Nhiên không biết cha ruột của mình là ai sao?”

Một giọng đàn ông vang lên.

“Cô ấy không biết.”

“Nhưng Tần Mặc Thâm…”

“Anh ta sắp biết.”

Nhã Linh siết chặt điện thoại.

“Vậy phải làm gì?”

“Đưa cô ấy rời khỏi thành phố.”

“Không được.”

“Vì sao?”

“Bởi vì…”

Nhã Linh nhìn về phía khách sạn.

“Cô ấy đã có người bảo vệ.”

“Là Tần Mặc Thâm.”

Đầu dây bên kia cười lạnh.

“Vậy thì…”

“để hai người họ yêu nhau.”

Nhã Linh khựng lại.

“Ông nói gì?”

“Càng yêu nhau…”

“càng dễ bị tổn thương.”

Cuộc gọi kết thúc.

Nhã Linh đứng một mình giữa màn đêm.

Trong lòng cô xuất hiện một dự cảm bất an.

Bởi cô biết…

bí mật cuối cùng còn đáng sợ hơn tất cả những gì họ vừa phát hiện.

An Nhiên và Tần Mặc Thâm không chỉ có liên quan đến nhau bởi tình yêu.

Hai mươi ba năm trước…

hai gia đình của họ đã từng cùng nhau che giấu một bí mật có thể hủy diệt cả Tần gia.


Đêm ấy, An Nhiên gần như không ngủ.

Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà đến tận gần sáng.

Trong đầu cô liên tục hiện lên những lời Tần Nhã Linh nói.

“Đứa trẻ B.”

“Cô ấy còn sống.”

“Hai người từng được đưa đi cùng nhau.”

Và quan trọng nhất…

“Đừng tin hoàn toàn những gì mẹ cô nói.”

An Nhiên trở mình.

Cô không biết nên tin ai.

Mẹ cô.

Tần Nhã Linh.

Hay những tài liệu đã được tìm thấy.

Mỗi người đều nói một phần sự thật.

Nhưng dường như không ai nói toàn bộ.


Sáng hôm sau.

An Nhiên đến công ty rất sớm.

Cô vừa bước vào phòng làm việc thì nhìn thấy Mặc Thâm đang đứng bên cửa sổ.

Anh quay lại.

“Em đến rồi.”

“Anh đến từ lúc nào?”

“Khoảng một tiếng.”

“Không ngủ?”

“Có ngủ.”

An Nhiên nhìn anh.

“Anh nói dối.”

Mặc Thâm hơi cong môi.

“Em cũng vậy.”

Cô đặt túi xuống.

“Em muốn kiểm tra lại tất cả.”

“Anh cũng vậy.”

“Bắt đầu từ đâu?”

“Bệnh viện năm đó.”

An Nhiên khựng lại.

“Anh đã tìm được?”

“Có.”

Mặc Thâm đặt một tập hồ sơ lên bàn.

“Bệnh viện nơi mẹ em sinh con năm đó vẫn còn lưu trữ một phần dữ liệu.”

“Nhưng hồ sơ gốc đã bị xóa.”

“Anh tìm được người từng phụ trách kho lưu trữ.”

“Ông ấy đồng ý gặp.”

An Nhiên lập tức đứng dậy.

“Đi ngay.”


Một giờ sau.

Hai người có mặt tại một quán trà nhỏ.

Người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi ngồi trong góc.

Vừa nhìn thấy An Nhiên, ông đã im lặng rất lâu.

“Cô là…”

“Hạ An Nhiên.”

Ông nhìn cô.

“Đúng là cô.”

An Nhiên khựng lại.

“Ông từng gặp tôi?”

“Không.”

“Nhưng tôi từng thấy ảnh của cô.”

“Trong hồ sơ năm đó.”

Mặc Thâm hỏi:

“Ông biết chuyện hai đứa trẻ?”

Người đàn ông gật đầu.

“Biết một phần.”

“Xin ông nói hết.”

Ông nhìn xung quanh rồi hạ thấp giọng.

“Năm đó bệnh viện thực sự có hai đứa trẻ được đưa đến.”

“Nhưng không phải hai đứa trẻ sinh đôi.”

An Nhiên sững người.

“Không phải sinh đôi?”

“Đúng.”

“Vậy tại sao hồ sơ lại ghi như vậy?”

“Bởi vì có người yêu cầu sửa.”

“Ai?”

“Lục Chính Thành.”

Mặc Thâm siết chặt tay.

Người đàn ông tiếp tục:

“Đứa trẻ thứ nhất là con của Hạ Nhược Lan.”

“Đứa trẻ thứ hai được đưa đến bệnh viện vào cùng ngày.”

“Nhưng đứa trẻ thứ hai không có giấy tờ.”

An Nhiên hỏi:

“Vậy tại sao lại gọi là đứa trẻ B?”

“Chúng tôi đánh số.”

“A là đứa trẻ có giấy khai sinh.”

“B là đứa trẻ không có danh tính.”

An Nhiên nhìn Mặc Thâm.

Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong lòng.

“Vậy…”

“Đứa trẻ B không phải em gái tôi?”

Người đàn ông lắc đầu.

“Không.”

“Cô và cô gái đó không có quan hệ huyết thống.”

An Nhiên ngồi bất động.

Tần Nhã Linh…

không phải em gái cô.

Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng hơn.

Nhưng cũng đáng sợ hơn.


“Vậy tại sao Tần Nhã Linh lại nói cô ấy là đứa trẻ B?”

Người đàn ông thở dài.

“Bởi vì cô ấy đúng.”

“Cô ấy chính là đứa trẻ B.”

“Nhưng cô ấy không phải chị em của cô.”

An Nhiên hỏi:

“Vậy cô ấy là con của ai?”

Người đàn ông im lặng.

“Ông biết?”

“Biết.”

“Xin ông nói.”

“Đứa trẻ B là con của một người phụ nữ từng làm việc cho Tần gia.”

“Ai?”

“Lâm Uyển.”

Mặc Thâm lập tức biến sắc.

“Lâm Uyển?”

Người đàn ông gật đầu.

“Bà ấy từng là thư ký riêng của Tần Chính Viễn.”

“Sau đó biến mất.”

“Không phải biến mất.”

“Bà ấy chết.”

Mặc Thâm hỏi:

“Chuyện này liên quan đến cha tôi?”

“Rất liên quan.”

Người đàn ông lấy ra một tờ giấy cũ.

“Đây là bản sao giấy chuyển giao quyền nuôi dưỡng.”

An Nhiên nhận lấy.

Tên người mẹ:

Lâm Uyển.

Tên người nhận nuôi:

Tần Chính Viễn.

Nhưng phần tên đứa trẻ…

đã bị xóa.

Chỉ còn một ký hiệu:

B-0725.

An Nhiên nhìn chằm chằm.

“Vậy Tần Nhã Linh…”

“Được Tần Chính Viễn nhận nuôi?”

“Đúng.”

“Nhưng tại sao mẹ tôi lại xuất hiện trong chuyện này?”

Người đàn ông nhìn cô.

“Bởi Hạ Nhược Lan là người đã cứu đứa trẻ đó.”

An Nhiên sững lại.

“Cứu?”

“Đúng.”

“Năm đó Lâm Uyển bị truy sát.”

“Bà ấy biết mình không thể giữ đứa trẻ.”

“Cho nên nhờ Hạ Nhược Lan đưa đứa bé đi.”

An Nhiên khẽ hỏi:

“Vậy mẹ tôi đã đưa cô ấy đến Tần gia?”

“Không.”

“Bà ấy đưa đứa trẻ đến một gia đình trung gian.”

“Sau đó Lục Chính Thành lấy đứa trẻ.”

Mặc Thâm hỏi:

“Vì sao?”

Người đàn ông nhìn anh.

“Bởi vì Lục Chính Thành muốn có thứ để uy hiếp Tần Chính Viễn.”


Trên đường trở về.

An Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô cảm thấy đầu óc nhẹ đi một chút.

Ít nhất…

cô và Tần Nhã Linh không phải chị em.

Nhưng một câu hỏi khác lại xuất hiện.

“Vậy tại sao bức ảnh lại chụp hai đứa trẻ cùng nhau?”

“Vì chúng được đưa đến cùng một nơi.”

Mặc Thâm trả lời.

“Nhưng người ta cố tình biến chúng thành chị em sinh đôi.”

“Để che giấu thân phận thật của Nhã Linh.”

An Nhiên im lặng.

“Anh nghĩ ai đã làm?”

“Lục Chính Thành.”

“Còn cha anh?”

“Anh chưa chắc.”

Cô quay sang.

“Anh đang bảo vệ cha mình?”

“Không.”

Mặc Thâm nhìn thẳng phía trước.

“Anh chỉ không muốn kết luận khi chưa có bằng chứng.”

An Nhiên gật đầu.

Cô hiểu.

Đó chính là điều khiến cô tin anh.

Anh không bao giờ nói điều mình chưa chắc chắn.


Buổi chiều.

Tần Nhã Linh chủ động đến gặp An Nhiên.

Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê.

Nhã Linh đặt một chiếc USB lên bàn.

“Đây là lý do tôi nói tôi là đứa trẻ B.”

An Nhiên nhận lấy.

“Cô biết mình không phải chị em của tôi?”

“Biết.”

“Vậy tại sao hôm qua cô nói…”

“Bởi vì tôi cần cô tin tôi.”

An Nhiên nhìn cô.

“Cô đã nói dối tôi.”

“Đúng.”

“Vì sao?”

“Bởi vì nếu tôi nói sự thật ngay từ đầu…”

“cô sẽ không giúp tôi.”

“Giúp cô?”

“Giúp tôi tìm người đã giết mẹ tôi.”

An Nhiên khựng lại.

“Mẹ cô là Lâm Uyển?”

“Đúng.”

“Bà ấy bị giết?”

“Không phải tai nạn.”

Nhã Linh siết chặt tay.

“Bà ấy bị người ta sát hại.”

“Trước khi chết, bà ấy để lại một thứ.”

“Thứ gì?”

“Danh sách.”

“Danh sách những người tham gia vào việc tráo đổi thân phận năm đó.”

An Nhiên nhìn chiếc USB.

“Có tên Lục Chính Thành?”

“Có.”

“Có Tần Chính Viễn?”

“Có.”

“Còn ai nữa?”

Nhã Linh nhìn cô.

“Có một cái tên…”

“cô sẽ không muốn nhìn thấy.”

An Nhiên cắm USB vào máy.

Một tập tin mở ra.

Danh sách hiện lên.

Tên thứ nhất.

Lục Chính Thành.

Tên thứ hai.

Tần Chính Viễn.

Tên thứ ba…

An Nhiên sững người.

Bàn tay cô lạnh ngắt.

Hạ Nhược Lan.

Cô nhìn Nhã Linh.

“Mẹ tôi?”

“Đúng.”

“Không thể.”

“Bà ấy có tên trong danh sách.”

“Nhưng tại sao?”

Nhã Linh lắc đầu.

“Đó là điều tôi muốn biết.”


Tối hôm đó.

An Nhiên trở về nhà.

Hạ Nhược Lan vẫn đang chờ cô.

“Mẹ.”

“Ừ.”

“Con có một câu hỏi.”

“Con hỏi đi.”

“Lâm Uyển là ai?”

Bàn tay Hạ Nhược Lan đang cầm tách trà đột nhiên run lên.

Chiếc tách rơi xuống.

Choang!

An Nhiên đứng bất động.

“Mẹ biết bà ấy.”

Hạ Nhược Lan cúi xuống.

Nước mắt bắt đầu rơi.

“An Nhiên…”

“Có phải mẹ đã biết Tần Nhã Linh từ khi cô ấy còn nhỏ?”

“Ừ.”

“Có phải mẹ biết cô ấy không phải người nhà Tần gia?”

“Ừ.”

“Và mẹ có liên quan đến việc đổi thân phận của cô ấy?”

Hạ Nhược Lan im lặng rất lâu.

Sau đó bà gật đầu.

“Có.”

An Nhiên cảm thấy trái tim mình đau nhói.

“Tại sao?”

“Bởi vì mẹ không còn lựa chọn.”

“Con luôn nghĩ mẹ chỉ muốn bảo vệ con.”

“Đúng.”

“Nhưng mẹ cũng bảo vệ cô ấy?”

“Đúng.”

“Tại sao?”

Hạ Nhược Lan nhìn cô.

“Bởi vì mẹ đã hứa với mẹ của con bé.”

“Con bé phải sống.”

“Dù phải đổi tên.”

“Dù phải đổi gia đình.”

“Dù sau này nó có hận mẹ…”

An Nhiên khẽ hỏi:

“Lâm Uyển là bạn của mẹ?”

“Không.”

Hạ Nhược Lan lắc đầu.

“Là chị em.”

An Nhiên sững người.

“Chị em?”

“Không cùng huyết thống.”

“Nhưng thân hơn cả ruột thịt.”

Bà lau nước mắt.

“Ngày đó…”

“Lâm Uyển phát hiện Tần Chính Viễn đang làm một chuyện rất nguy hiểm.”

“Bà ấy muốn đưa bằng chứng ra ngoài.”

“Nhưng chưa kịp…”

“bà ấy đã bị phát hiện.”

An Nhiên hỏi:

“Vậy cha ruột của Tần Nhã Linh là ai?”

Hạ Nhược Lan nhìn cô.

“Là một người đàn ông…”

“mà Tần Chính Viễn đã giết.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

An Nhiên không nói được gì.

Đúng lúc ấy…

tiếng chuông cửa vang lên.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Hạ Nhược Lan lập tức biến sắc.

“Đừng mở cửa.”

An Nhiên nhìn bà.

“Mẹ?”

“Người đó đến rồi.”

“Ai?”

Hạ Nhược Lan đứng dậy.

Giọng bà run lên.

“Người đã khiến Lâm Uyển chết.”


Ngoài cửa.

Một người đàn ông đứng trong bóng tối.

Ông ta không gõ nữa.

Chỉ đứng yên.

Sau vài giây…

điện thoại An Nhiên rung lên.

Một tin nhắn.

“Hạ An Nhiên.”

“Cô muốn biết cha ruột mình là ai không?”

Tin nhắn thứ hai xuất hiện.

“Nếu muốn…”

“hãy đến địa chỉ này một mình.”

An Nhiên nhìn địa chỉ.

Cô nhận ra ngay.

Đó là căn nhà cũ mà cô đã đến cùng Mặc Thâm.

Nơi mọi chuyện bắt đầu.

Cô ngẩng đầu.

Hạ Nhược Lan nhìn thấy địa chỉ.

Sắc mặt trắng bệch.

“Không được đi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

Bà nói từng chữ.

“Cha ruột của con…”

“có thể vẫn còn sống.”

An Nhiên chết lặng.

“Cái gì?”

Hạ Nhược Lan nhắm mắt.

“Người chết sáu năm trước…”

“không phải cha ruột của con.”

“Đó chỉ là một người được sắp xếp để mọi người tin rằng ông ấy đã chết.”

An Nhiên đứng bất động.

Hai mươi ba năm.

Bao nhiêu thân phận giả.

Bao nhiêu lời nói dối.

Bao nhiêu người đã chết thay cho một bí mật.

Và bây giờ…

người mà cô tưởng đã chết từ lâu…

có thể vẫn còn sống.

Điện thoại lại rung.

Một tin nhắn cuối cùng.

“Lần này, đừng dẫn Tần Mặc Thâm theo.”

“Nếu không…”

“người chết tiếp theo sẽ là Hạ Nhược Lan.”

An Nhiên siết chặt điện thoại.

Ánh mắt cô dần trở nên lạnh xuống.

Cô biết mình đang bị ép lựa chọn.

Một bên là người mẹ đã nuôi cô hơn hai mươi năm.

Một bên là người đàn ông cô vừa bắt đầu cho phép bước vào cuộc đời mình.

Nhưng lần đầu tiên…

An Nhiên không muốn lựa chọn giữa hai người.

Cô muốn tự mình phá vỡ cái bẫy này.

Và cô biết…

nếu Mặc Thâm biết chuyện, anh nhất định sẽ không để cô đi một mình.

Cho nên lần này…

cô quyết định giấu anh.

Bình luận (0)
Đăng ký tài khoản (5s xong)

Hãy là người bình luận đầu tiên