Người ta nói thanh mai trúc mã là thứ tình cảm đẹp nhất.
Tôi cũng từng tin như vậy.
Tôi quen Lục Cảnh Thâm từ năm sáu tuổi.
Mười sáu năm bên cạnh anh, tôi chứng kiến anh trưởng thành, chứng kiến anh từ một thiếu niên ngông cuồng trở thành người thừa kế khiến cả giới hào môn kính nể.
Tôi nghĩ rồi sẽ có một ngày mình mặc váy cưới bước về phía anh.
Cho đến khi Hạ Nhiên xuất hiện.
Cô ấy không có xuất thân hiển hách.
Không có hôn ước từ nhỏ.
Không có những năm tháng lớn lên cùng anh.
Nhưng cô ấy có được trái tim mà tôi theo đuổi suốt mười sáu năm.
Ngày Lục Cảnh Thâm vì cô ấy mà bỏ mặc tôi giữa bữa tiệc đính hôn, tôi mới hiểu một sự thật đau lòng.
Trong câu chuyện của anh, tôi chưa từng là nữ chính.
Tôi chỉ là nữ phụ thanh mai.
Là người xuất hiện từ đầu truyện.
Là người yêu anh nhất.
Cũng là người bị bỏ lại dễ dàng nhất.
Nhưng lần này...
Tôi không định tranh giành nam chính nữa.
Tôi muốn rời khỏi câu chuyện của anh.
Tôi muốn xem thử, nếu không yêu Lục Cảnh Thâm, cuộc đời tôi sẽ rực rỡ đến mức nào.
Chỉ là tôi không ngờ rằng...
Ngày tôi thật sự buông tay.
Người phát điên trước lại là anh.
Ba năm làm vợ của Lục Cảnh Thâm, Tô An Nhiên chưa từng có một ngày thật sự được yêu.
Cô biết trong lòng anh luôn có một người.
Một người con gái anh nhớ suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Một người mà dù cô cố gắng bao nhiêu cũng không thể thay thế.
Bạch nguyệt quang của anh — người con gái anh từng nói:
“Cả đời này, người anh muốn cưới chỉ có cô ấy.”
Nhưng cuối cùng người bước vào lễ đường cùng anh lại là An Nhiên.
Cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ yêu, đủ nhẫn nhịn, một ngày nào đó anh sẽ nhìn thấy cô.
Nhưng ngày người con gái kia trở về…
Cũng là ngày cô hiểu rằng cuộc hôn nhân này chưa từng thuộc về mình.
An Nhiên từng nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi bình yên như những trang sách cô vẫn thường đọc. Cho đến ngày cô gặp Lục Minh — một người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo và luôn quen với việc kiểm soát mọi thứ trong tay.
Anh muốn cô ở bên anh.
Anh dùng sự quan tâm, bảo vệ và quyền lực để kéo cô vào thế giới của mình.
Nhưng anh quên mất một điều…
Trái tim không phải món đồ có thể sở hữu.
Giữa một người muốn giữ lấy và một người muốn được tự do, họ bắt đầu bước vào một mối quan hệ đầy tổn thương, giằng xé và những cảm xúc không thể gọi tên.
Liệu một tình yêu bắt đầu bằng sự ép buộc có thể trở thành thật lòng?
Liệu một người từng chỉ biết chiếm giữ có thể học cách yêu bằng sự tôn trọng?
Và liệu An Nhiên có thể mở lòng với người từng khiến cô muốn rời xa?
Đây là câu chuyện về hai con người học cách buông bỏ cái tôi, chữa lành những vết thương và nhận ra rằng:
Tình yêu đẹp nhất không phải là khi ai đó giữ bạn lại… mà là khi bạn tự nguyện ở bên họ.
Truyện chỉ là hư cấu,vui lòng ko làm theo bất cứ hành vi nào trong chuyện
Yên Vũ Quán tiền thân là Nguyệt Truyện. Giờ đây chuyển sang Yên Vũ Quán để lưu giữ lại các truyện sáng tác mà tác giả đã đăng ở Nguyệt Truyện. Hy vọng các tác giả vẫn tiếp tục gắn bó với Yên Vũ Quán và sẽ còn đăng thêm nhiều truyện sáng tác hơn nữa. Mình hoạt động phi lợi nhuận nhé ^^